Leo Fanxipang cung Trạm Tôn – Sín Chải đu dây

Sau vài lần tổ chức đoàn leo Fan không thành, tôi lên mạng tìm tour, thấy các bạn review anh Kiên chuyên thu xếp tour leo Fanxipang rất tốt, tôi liên hệ với anh Kiên: “có đoàn nào anh thu xếp cho em ghép đoàn với nhé”, thế là tôi tham gia leo Fan với một nhóm các cao thủ phượt chuyên nghiệp như bác Hoàng Chương (1969), Thảo thơ thẩn (1983) trong Sài Gòn, Yến xù và các bạn Lan Anh, Toàn, Đạt (1987) ngoài Hà Nội. Đến tận lúc ra ô tô và tới Sapa mới biết mặt các đồng đội leo Fan. Họ đã là những người bạn thân thiết với nhau vì phượt Phú Yên (xứ Nẫu) nhiều lần. Leo Fan dịp 30/4 đông như trẩy hội, tính nhẩm khoảng 600-700 người leo riêng trong dịp 30/4 này.

 

Kế hoạch và người dẫn đường

Đây là một tour leo Fan khá đặc biệt, đi cung Trạm Tôn – Sín Chải đu dây. Nếu nói leo Fan ai cũng biết là có ba đường Trạm Tôn, Sín Chải và Cát Cát. Đường Trạm Tôn là dễ và ngắn nhất, dân trekking đùa là đường phụ nữ cho con bú đi, có thể đi/về trong 2 ngày/1 đêm. Đường Cát Cát khá dài, 3 ngày/2 đêm.

Đường Sín Chải ngắn hơn Cát Cát nhưng là đường khó đi nhất, hết khoảng 2,5 ngày/2 đêm. Nhưng đường Sín Chải nghe nói cũng có 2-3 đường, các tour thường cho đi qua điểm 2800m rồi rẽ xuống, nhưng đoàn tớ đi cung Sín Chải leo dây, là cung thẳng tuột từ đỉnh xuống 2.100m rồi xuống bản Sín Chải. Đường này rất dốc và nguy hiểm, còn gọi là dốc Cô Tây vì đã có trường hợp một cô Tây rơi xuống vực nên kiểm lâm cắt toàn bộ dây không cho đi đường này. Cung này mới được đội Xehoivietnam nối dây khôi phục lại, nhưng cũng ít người đi.

Hướng dẫn viên của đoàn là em Giáo rất dễ thương và ngoan, dân tộc H’Mông, 20 tuổi đã lấy vợ được 1 năm và có con gái 4 tháng tuổi. Ai nói đi Trạm Tôn dễ nhưng chúng tớ chẳng thấy dễ tí nào.

 

Trekking nào

Leo suốt từ 10h:00 đến 1h:30’ mới đến điểm 2.200m, rồi từ 2h:00 đến 6h:30’ mới lên được 2.800m. Đoạn khởi động là vất vả nhất vì cơ thể chưa quen với vận động cường độ cao. Được cái là thời tiết rất đẹp. Thật may mắn cho đoàn vì chỉ cần đi sớm hơn một hôm là đã hứng một trận mưa to ở điểm 2.800m. Lúc lên gặp các đoàn đi xuống than thở cả đêm bị mưa to gió lớn tốc lều, ướt và không ngủ được. Mà gió trên gần đỉnh núi thì to chừng nào mọi người biết rồi đấy. Tầm nhìn trên đường đi bao quát thung lũng và Sapa đẹp vô cùng. Gió thổi rừng trúc nghe y như là tiếng nước suối chảy.

Gặp dịp cao điểm, người trên điểm 2.800 đông như trẩy hội, nước thì nhiều nhưng lạnh y như nước đá, điều kiện vệ sinh cũng không đảm bảo. Đoàn được ăn uống rất ngon miệng, mấy em trai porter người H’Mông nấu ăn thật là khéo. Ngủ trong lều (bạt do porter khuân lên), nền trải cành trúc, lót bạt, có túi ngủ nhưng hơi mỏng, mặc tất cả các áo, nhưng lạnh quá nên cũng ngủ chập chờn.

Sáng hôm sau leo lên đỉnh. Nếu như đường lên 2.800 khá khô ráo thì đoạn 2.800 lên đỉnh thật là lầy lội, có đoạn bùn ngập mắt cá chân. Đi đường nhận được vô số lời động viên của đoàn đi xuống “cố lên, sắp lên tới nơi rồi”. Rồi cũng lên tới đỉnh 3.143m, cảm giác vô cùng sung sướng. Có điều gặp phải đoàn 70 người, nên mất gần 1 tiếng chờ đợi mới chụp được ảnh.

 

Vào cao điểm người leo đông như trẩy hội

 

Giầy và găng tay, quần áo phù hợp là cực kỳ quan trọng khi trekking

 

Tầm nhìn thật là đẹp

 

Đỉnh Fanxipang thời chưa có cáp treo

 

Đẹp quá

 

Đường quang không đi, lại chọn đường quàng bụi rậm !!!

Bắt đầu hành trình xuống núi theo đường Sín Chải (đu dây), được dặn trước là phải tuyệt đối theo chỉ dẫn của hướng dẫn viên. Đi đến ngã rẽ, một đường xuống 2.800m, các đoàn đều tròn mắt nhìn đoàn mình rẽ xuống một đường dốc 60 độ, gần như không thấy đường vì cây che lấp đường.

Bắt đầu đoạn đu dây đầu tiên, chân chống vào đá, hơi ngả người ra sau, bám chắc dây thừng và thả người xuống. Đoạn này cao khoảng 7-8m khá dốc và là đoạn đu dây đầu tiên nên khá hồi hộp. Sau đó đường đi liên tục qua những đường dốc, cây bao phủ, rất nhiều đoạn là đường hẹp giữa hai bên đều là triền núi mà không có rừng trúc che chắn, khá nguy hiểm. Có ba đoạn đu dây cả thảy, nhưng khi về tới Sapa mới biết đoàn xe hơi nối 13 đoạn dây, tức là 10 đoạn dây đã bị cắt, khiến hành trình của đoàn thêm khó khăn.

Đi đường tuyệt đối không gặp một đoàn nào, không nườm nượp như đường Trạm Tôn. Gần đến dốc Cô Tây, em Giáo nói đoạn này nguy hiểm nên phải rất cẩn thận và kể lại chuyện Cô Tây khi đi qua đoạn này đeo balô, do bất cẩn nên balô tì phải đá đẩy người ra, rơi xuống vực.

Lúc này đã thấm mệt, đôi lúc không điều khiển được chân, qua đoạn này ai cũng lo lắng pha chút sợ hãi. Mình liên tục niệm Quán Thế Âm Bồ Tát phù hộ cho cả đoàn. Đoạn này có 1 chỗ vòng quanh bờ đá chơ vơ, có 2 cây gỗ đỡ dưới, 1 cây gỗ vịn bên phải nhưng bên trái không có một gờ đá hay cây trúc để bám. Qua đoạn này, tiếp đến đoạn 2 cũng vòng quanh bờ đá chơ lơ vơ, đất dưới rất mềm gồm lá cây và đất, cảm tưởng đạp lên là đất rụng. Vừa qua đoạn này thì đến dốc đá khá cao, bên trái là dốc núi dựng đứng. Qua được rồi, ai cũng bảo, sau vụ này về khuyên các đoàn sau chớ có đi đường này, khiếp vía.

Đoạn sau liên tục đổ dốc 70-85%, cả đoàn phải di chuyển bằng cả hai chân, hai tay và mông. Đoạn gần cuối cùng quá mệt, gần như là mọi người đúng thuật ngữ là “lê & lết”. Nhìn thấy suối, mừng ơi là mừng. Mà sao lại có tấm biển có logo của Vietnam Airlines ở đây nhỉ? tài trợ lúc nào ta?

 

Lần đầu du dây

 

Đu dây như người nhện

 

Đường Sín Chải khá là dốc

 

Cắm trại đêm trăng náu ở 2.100

Xuống đến điểm 2.100m, cả thung lũng bốn bề núi chỉ có đoàn 7 người và 3 porter của chúng tôi, không khí yên ắng, thanh khiết kỳ lạ và vô cùng sạch sẽ, không như điểm 2.800m. Gió cũng không quá to, do có cây lớn xung quanh che chắn. Mười rằm trăng náu thật sáng đêm giữa rừng già. Ăn tối xong, Giáo đi bắt ếch và chúng tôi có bữa ếch nướng + mì tôm buổi sáng, có đoàn nào ăn đặc sản Fanxipang như đoàn chúng tôi không nhỉ?

Xong bữa sáng, đoàn tiếp tục hành trình trở về SAPA xuyên qua các dông núi lòng máng cũng vẫn khá dốc. Khu vực này đồi núi thoáng có tầm nhìn rộng có thể quan sát được SAPA và núi rừng hùng vĩ. Xuống núi là lúc đầu gối liên tục bị sang chấn và đầu ngón chân phải bấm xuống đất phanh người nên rất là đau (về đến nhà bị bong mất 2 móng chân cái). Đoạn cuối cùng hầu như không ai nở được một nụ cười vì trời nóng và chân quá đau.

Nhìn thấy Sín Chải quá mừng. Anh Kiên tour mua sẵn dưa hấu để tủ lạnh đón đoàn. Trời ơi, chưa bao giờ ăn miếng dưa ngon như thế trong đời. Kết thúc chuyến chinh phục nóc nhà Đông Dương hùng vĩ. Thêm một thử thách đã vượt qua. Và hoàn thành được 1 trong số 100 điều phải làm trong cuộc đời. Một trải nghiệm vui, phấn khích pha lẫn lo âu, sợ hãi, mệt mỏi, đau đớn, có thể nói không thể quên. Tạm thời quyết định chỉ đi lần này thôi, nhưng biết đâu đấy, lại có một ngày, bạn rất có thể lại gặp mình chinh phục cung đường Cát Cát – Sín Chải nhỉ.

Bữa sáng trên điểm 2.100

 

Bữa sáng với đặc sản ếch núi

 

Cảm ơn các đồng đội cùng leo Fan, Anh Chương trưởng đoàn, Thảo xinh xắn vui vẻ, Yến xù, Lan Anh, Đạt, Toàn trẻ trung, đặc biệt cảm ơn em Giáo rất nhiệt tình và dễ thương, leo rừng giỏi như Tazzan, các bạn sau này leo Fan, nhớ gọi Anh Kiên tour Sapa hoặc Giáo 0944718442 nhé.

 

Thu Ngô, Traveller, Sapa 2012

(Visited 170 times, 1 visits today)

Bài viết liên quan

Travel review Mông Cổ

Nội dung Thú thật là tôi rất thích các chuyến du lịch tự tổ chức, đi thong thả, đi... Xem thêm

Bucket list điểm đến, check in nào

Tương lai là do mình chọn lựa Những ngày đầu năm mới, tôi rất hay xem lại Bucket List... Xem thêm

Bucket List là gì? 100 ý tưởng Bucket List cho bạn

Câu chuyện của bạn tôi Tôi có một người bạn thân, ở những năm tuổi 20 trẻ trung, vừa... Xem thêm

Mở rộng tầm nhìn ở Malaysia !!!

Ông chủ Uber đi du lịch không gọi được taxi, nghĩ ra Uber, ông chủ Red Bull nghĩ ra... Xem thêm

Truy tìm kho báu ở Penang (George Town)

Tiếp nối Melaka, tôi lại bắt xe từ bến xe trung tâm TBS, Kuala Lumpur đi Penang, một đảo... Xem thêm

La cà ở Melaka (Mallaca)

MY TRAVEL REVIEW MELAKA (MALLACA) Nếu nhìn lên Google maps, bạn có thể nhìn thấy Mallaca là eo biển... Xem thêm